Đề bài:
Một bài học sâu sắc, ý nghĩa mà cuộc sống đã tặng cho em

Bài làm:
Bản chất của thành công

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.

Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên "chiến trường" bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ "đoá hồng" của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

Lời phê của cô giáo dạy văn

Cảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất.

 

Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công.

Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao "sĩ tử" buồn rầu khi biết mình trở thành "tử sĩ". Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì - hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Chuyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một - người - cha.

Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: "Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn". Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.

Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.

Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich - ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho "đội bóng" của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống  là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: "Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi". Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.

Hà Minh Ngọc

Một bài văn được điểm 10 của Trường THPT Ngọc Tảo

Đề bài: Một kỉ niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời của em.


Bài làm:

Trong bộ phim " Đất phương Nam", cậu bé Cò đã hỏi An một câu rằng: " Kỉ niệm là gì hả mày?" Nhiều người cho là thật ngớ ngẩn, nhưng một cậu bé như Cò không có gia đình, không một chữ bẻ đôi thì cái đó dường như xa xỉ. Nhưng đối với tôi, một con bé qua 12 năm học hành đôi lúc cũng tự nhủ mình có kỉ niệm không nhỉ ? Liệu có kỉ niệm nào theo chân mình tới tận hôm nay không ? Mãi bây giờ, cầm trên tay một đề văn về kỉ niệm sâu sắc nhất của cuộc đời mình, tôi lại mải miết quay về miền kí ức tuổi thơ, quay lại cái thời trốn nhà đi tắm sông, bắt châu chấu bỗng thấy cái đó thật nhạt nhòa phẳng lặng. Nhưng một điều không bao giờ phai nhạt cho tới ngày hôm nay lại chỉ có hình ảnh ông nội – người mà cho tới tận bây giờ tôi vẫn kính yêu song chua xót quặn lòng.

Cũng như bao gia đình nông dân khác, gia đình tôi rất đông anh em. Bà tôi sinh tới bảy người con nhưng có tới bốn người đã mãi mãi ra đi vì ốm đau, bệnh tật. Điều đó làm bà vô cùng phiền lòng. Mãi khi bố tôi – con trai trưởng lấy vợ, sinh con, rồi bác cả - trưởng nữ lấy chồng gia đình mới lại đầm ấm, đoàn viên như cũ. Bà đã nguôi ngoai phần nào nỗi đau qua bao năm tháng, hết lòng vì các con, các cháu. Thực ra vì cô tôi không có chồng nên gia đình lại càng neo người chỉ có hai cháu nội và hai cháu ngoại. Vì vậy bác đã gửi chị Hà đến ở với ông. Chị là người mà bất kì ai cũng yêu mến. Ngay cả ông cũng coi chị là cục vàng, cục bạc. Ông không nghe lời ai ngoài chị. Nhưng đối lập với những gì mà ông dành cho chị, gia đình tôi lại chỉ nhận được sự ghẻ lạnh tới thờ ơ của ông. Tất cả chỉ bởi ông không hợp tính bố. Bố tôi sống khá thoải mái, rộng rãi còn ông thì không. Ông không thích bật đèn buổi tối, bật quạt mùa hè, mở ti vi mỗi lúc thời sự....kết quả là mỗi người một mặt, ông và bố cứ vậy cho tới khi ông qua đời.

Đối với tôi mà nói, một đứa bé chừng năm, sáu tuổi hay giận, hay hờn, không suy nghĩ thì mâu thuẫn đó không ảnh hưởng là mấy tới tôi. Nhưng điều mà tôi nhớ mãi là ông không khi nào cho tôi bước lên nhà ông, không cho tôi bất cứ thứ gì mỗi khi đi xa hay có đám. Tất cả những cái đó ông dành cho chị. Mặc dù biết vậy nhưng tôi vẫn thường mon men tới gần ông. Đôi khi giúp ông buộc lạt, đan chũm nhưng ông chẳng bao giờ " bố thí " cho tôi một nụ cười, một cáo kẹo cồ hay một con cá bột. Hồi đó phải nói rằng tôi ghét ông, ghét tới mức không thèm nói chuyện, không buồn chào ông. Kết cục là tôi ăn mấy cái tát từ mẹ. Tuy nhiên điều đó chẳng thể xoay chuyển được ý nghĩ trong một con bé cứng đầu, cứng cổ là tôi.

Rồi tôi vào cấp hai, đề văn đầu tiên là viết về một người mà tôi yêu quí nhất. Thế là tôi viết về ông. Nhưng là một người ông vô cùng nhân hậu, đáng kính. Tôi đã viết về ông như mặt trời trên bước đường tôi đi, là niềm tin và chỗ dựa cho tôi. Thực ra trong sâu thẳm tôi vẫn mong ông như thế, mà một phần như thế thôi cũng được. Bài văn đó tôi được tám điểm, cô chỉ phê một câu : cảm xúc chân thành. Đó là điều tôi vui nhưng lại thấy trống rỗng. Về tới nhà, vừa gặp ông tôi đã muốn khóc. Một con bé lớp sáu không nhiều suy nghĩ không nhiều hiểu biết, vậy mà khóc cả đêm trong chăn một cách ngon lành, không tính đếm, không biết một ai đó lén buông màn và lau những giọt nước mắt trong đêm.

Ngày hôm sau là giỗ chú út. Hôm đó ông đi chợ huyện mua đủ thứ nào là bánh đa, tiền vàng, hàng mã, đồ giỗ cho chú. Nhưng cũng như mọi lần ông không quên mua một ít cá bột, một cái đèn hình con cá dù chẳng phải mùa trung thu hay lễ tết. Ông mua cho chị, tất nhiên chỉ nhìn thôi, tôi đã biết. Thích lắm, nhưng không nói không rằng tôi lại sấp mặt vào nhà khóc. Đêm ấy chị đem đèn đi chơi, khoe với chúng bạn. Tôi nín thinh làm như không có gì. Hôm đó về tôi muốn đốt cháy cái đèn của chị. Tất nhiên đó là ý nghĩ nông nổi của một con bé nhưng tôi chẳng có gan vào tận trong buồng nhà ông làm cái chuyện đó. Nhưng hôm sau cái đèn đó hỏng thật, không cháy nhưng te tua. Và trách nhiệm thuộc cả về tôi. Ông không nói tôi nhưng mắng mẹ té tát. Tôi biết nhưng vẫn nín lặng không nói. Vì tôi biết em tôi đã làm. Thế là một tuần liền ông không nói với tôi, không quan hệ. Được vài ngày thì tôi làm hỏng cái chũm to nhất của ông, vậy là được một trận đòn. Tôi không muốn khóc nhưng nước mắt cứ trào ra, cứ đứng yên cho ông đánh, bà thì xót cháu cứ liên tục bảo tôi " con xin ông đi, xin ông đi " Tôi vẫn không nói. Đó là trận đòn đau nhất của đời tôi. Chân tím bầm và tứa máu. Tôi không xin lỗi mà còn trừng mắt nhìn ông đầy thách thức. Sau hôm đó tôi ốm liệt giường hai tuần. Bà cứ xót xa mãi, mất ăn mất ngủ. Mẹ thì phải bỏ bán hàng buổi sáng để chăm tôi. Thực ra tôi biết mình không ốm nặng tới như thế nhưng không hiểu sao không dậy nổi, cứ chỉ muốn khóc, lúc nào cũng khóc. Từ đó ông đối với tôi là một khái niệm xa lạ vô nghĩa. Mãi tới năm lớp bảy, khi đột nhiên ông gọi tôi lên nhà trên, tôi vẫn giữ thái độ đó. Thậm chí khi bước tới hè tôi đã đứng cửa, không bước vào theo nếp từ nhỏ. Ông bảo vào nhưng tôi không vào cứ đứng đó, bình thản. Tôi không nhận ra rằng ông có phần ưu phiền lắm. Một lúc ông không nói gì, tôi tự ý bỏ đi, chào ông nho nhỏ. Về nhà tôi thấy kiêu hãnh vì mình lắm. Mình cũng khá đấy! nhưng chẳng thấy vui gì cả.

Cuộc sống của gia đình cứ bình lặng trôi qua. Tôi luôn giữ đúng phép tắc của một cô cháu gái luôn lễ phép ngoan ngoãn nhưng tuyệt nhiên không gần gũi tình cảm. Rồi ông đột ngột bị cảm và qua đời. Chị tôi đã khóc như mưa, như gió, ngất đi mấy lần rồi bỗng lặng đi không còn thần sắc nữa. Tôi chợt thấy lòng nhói đau, nhưng trong con người tôi ông bụt như bị con sói ăn thịt.Tôi tự nhủ, chẳng sao cả mình vẫn bình thường, làm đúng nguyên tắc của một người cháu, và không nhìn mặt ông lần cuối... Hai giờ chiều mọi người trong họ bắt đầu nhập quan cho ông xong xuôi. Bác sai tôi đi thu dọn đồ đạc của ông – tôi không hề muốn. Mở cánh tủ có tấm gương lớn : Quần áo của ông được sắp xếp vô cùng phẳng phiu gọn gàng, tính ông vốn ngăn nắp như vậy. Nhưng điều làm tôi ngỡ ngàng nhất là bài văn tôi được tám điểm gói ghém rất cẩn thận cùng một đôi hoa tai vàng và một số tiền nhỏ. Tôi tự nhủ : chắc bài văn ông giữ cho vui còn đôi vàng chắc là của chị thôi. Nhưng dưới quần áo là một bộ sách giáo khoa lớp tám đã cũ nhưng xếp khá gọn gàng và bọc kĩ lưỡng. Lúc đó bà bước vào mắt đã nhoà lệ bảo : ông bảo cái đó cho cháu. Rồi nghĩ thế nào bà lại nói : hồi cháu ốm ông cũng lo lắm, suốt ngày lo tìm thuốc này thuốc nọ cho cháu uống. Bà biết cháu giận ông nên định nói nhưng ông bảo: trẻ con mau giận mau lành, nên thôi. Rồi bà nói những gì tôi không nghe rõ, không nhớ được, chỉ biết là tôi lại khóc, lần này không khóc ngấm ngầm mà bù lu bù loa như ma ám. Bà cũng hoảng nên cứ gọi mãi. Được một lúc thì tôi nín nhưng suốt đêm hôm đó tôi chỉ ngồi trước bàn thờ ông, lặng đi, không nói. Đêm đó em tôi đã mơ thấy ông nhưng tôi thì không bao giờ gặp lại ông nữa. Tôi cứ mong một hôm nào đó được gặp ông trong mơ để nói những lời xin lỗi để lại gọi ông dù không đằm thắm, tình cảm nhưng chân thành tự tận đáy lòng.

Đã bốn năm trôi đi, không một chút sóng gió. Cuộc đời cũng êm ả trôi đi. Nỗi đau dường như nguôi ngoai cùng gia đình, bạn bè, trường lớp ;nhưng tôi vẫn mong mình còn một chút gì trong tiềm thức về những lỗi lầm đã qua. Sau này cứ tới ngày giỗ ông, tôi lại lặng lẽ đi ra nghĩa trang mua một bó nhang viếng ông. Mộ ông nằm ngay dưới một cây muỗm xanh tươi toả bóng rộng khắp một vùng. Cứ mỗi lần tới là một lần tim tôi đau nhói. Bây giờ mới thấy mình có một chút suy nghĩ, một chút hiểu biết để nghĩ về cái thời dại khờ nông nổi, thấy mình còn bé quá. Giờ đây mỗi lần ra thăm ông, nỗi đau bay đi đâu mất, cảm tưởng như mình có một ai đó lắng nghe và thông cảm với mình. Tôi gọi ông là người bạn đặc biệt, còn mãi trong trái tim tôi.

Con người, một sinh vật nhưng được thêm phần người. Có biết bao tình cảm, bao quan hệ phức tạp nhưng lại là một phần giúp ta hoàn thiện bản thân. Nếu không có thì thật không hoàn thiện. Chính nó đã làm nên kí ức, kỉ niệm, tình yêu và hạnh phúc, là một phần tâm linh trong cái thế giới bao la vĩnh hằng này.

------------------------

Bài viết tại lớp đạt điểm 10 của học sinh Cấn Thị Ngọc Huyền – Lớp 12A1 năm học 2006 – 2007 Trường THPT Ngọc Tảo huyện Phúc Thọ tỉnh Hà Tây.

------------------------

Lời phê của thầy giáo Nguyễn Minh Châu – Giáo viên dạy văn:
Bài viết sâu sắc, tình cảm tự nhiên, chân thành, giàu sức thuyết phục. Em là một cô bé có cá tính song tuổi thơ còn chưa hiểu được, chưa tìm được cách để ông và cháu cùng tâm sự. Tuy nhiên điều quan trọng nhất là ông vẫn dành cho em tình yêu thương mà vẻ ngoài không tiện nói ra và em cũng đã hiểu, đã đón nhận được tình cảm ấy.

Lần cập nhật cuối (Thứ năm, 23 Tháng 10 2008 13:48)

 
Search
Số lượt truy cập
>
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay589
mod_vvisit_counterHôm qua1295
mod_vvisit_counterTuần này10653
mod_vvisit_counterTháng này27049
mod_vvisit_counterTất cả1886791
<