TẢN MẠN VỀ TRƯỜNG CŨ CỦA CỰU HỌC SINH KHÓA 1988- 1991 – Trường THPT Nguyễn Trãi
Thao giảng chào mừng ngày phụ nữ Việt Nam 20-10
Hưởng ứng phong trào gạt lúa giúp dân của Đoàn trường Nguyễn Trãi
Thông báo
Truyền thông phòng, chống tệ nạn mại dâm và cách phòng ngừa tệ nạn mại dâm trong học đường.
Khai giảng năm học mới 2017-2018
Đại hội đại biểu Đoàn TNCS HCM lần thứ 53 – Trường THPT Nguyễn Trãi
Thông báo danh sách học sinh năm học 2017-2018
TRƯỜNG THPT NGUYỄN TRÃI TỔ CHỨC LỄ TUYÊN DƯƠNG, KHEN THƯỞNG
Hội khóa 20, 25 năm ngày ra trường
Thông báo

TẢN MẠN VỀ TRƯỜNG CŨ CỦA CỰU HỌC SINH KHÓA 1988- 1991

TẢN MẠN VỀ TRƯỜNG CŨ CỦA CỰU HỌC SINH KHÓA 1988- 1991
Được khóa cử về trường cũ làm một số việc cho ngày hội khóa, đang đi trên sân trường  tôi bỗng nhớ đến bài thơ “Sang thu” của nhà thơ Hữu Thỉnh có đoạn:
…Bỗng nhận ra hương ổi
Phả vào trong gió se
Sương chùng chình qua ngõ
Hình như thu đã về…
Trong cuộc đời của mỗi con người, có ai mà chưa từng một lần để hồn mình lắng lại trước mùa thu, có ai chưa từng ngây ngất trước vẻ đẹp của đất trời khi sang thu. Riêng tôi, tôi yêu thu bởi vẻ đẹp quyến rũ, yên bình, ấm áp của nó: ánh nắng nhẹ nhàng, làn gió dịu mát hơi se se lạnh, bầu trời như rộng hơn, cao hơn, những chú chim ríu ran như đón đợi như gọi mời trước một sự chuyển mình khe khẽ của thiên nhiên trời đất…Tôi yêu cả không khí vui tươi, rộn rã, đón đợi  trên gương mặt của những lũ trẻ trước mỗi buổi tựu trường. Tôi yêu với tất cả niềm háo hức và mong đợi ….
Mỗi mùa thu đến là một năm học mới lại bắt đầu. Nó mở ra cho tôi những trang sách mới, những niềm hi vọng mới, nó mang lại cho tôi những cảm nhận, những trải nghiệm sâu sắc và giúp tôi trưởng thành hơn. Nhưng năm nay, mùa thu đối với chúng tôi thật đặc biệt – Chúng tôi gặp lại nhau tại ngôi trường mến yêu này!
Thời gian trôi đi âm thầm, lặng lẽ, không một chút đắn đo, do dự. Bản chất của thời gian là vậy, cái bản chất khiến con người ta lúc vui, lúc hạnh phúc, hồi hộp, hân hoan, có khi lại mang đến cho con người ta nỗi sợ hãi, hụt hẫng hay nuối tiếc về những gì đã qua, đã mất… Vậy là đã gần 25 năm kể từ khi chúng tôi rời xa mái trường THPT Nguyễn Trãi thân yêu để tiếp tục chinh phục những đỉnh cao mới. Hôm nay, giữa một ngày mùa thu man mác, tôi mới có dịp trở về thăm lại mái trường xưa…
Giữa cái nắng nhè nhẹ trong hương thu thi thoảng lại có những làn gió mơn man mát dịu như đang chơi trò ú tim với tâm trạng say thu của con người đã khiến cho cảnh vật bỗng cựa mình chuyển động, những cánh hoa run rẩy rung rinh trong gió, những chiếc lá bàng chao nghiêng theo vạt nắng thu đậu xuống thành ghế đá trong sân trường, những tà áo dài thấp thoáng bay nhẹ như đang bị làn gió thu trêu ghẹo…trong trẻo quá, hồn nhiên quá, để rồi yêu và nhớ đến nao lòng…tất cả đều tại mùa thu ư? Một mình bước thật chậm trên sân trường vắng, lòng tôi lại bâng khuâng, xao xuyến, miên man những kí ức của một thời…
Chúng tôi vẫn còn nhớ những ngày đầu vừa nhận được kết quả thi chuyển cấp lên lớp 10, trong chúng tôi ai cũng vừa vui mừng, vừa lo lắng. Vui vì mình sẽ được học tập rèn luyện dưới một mái trường vốn có bề dày truyền thống gần 25 năm, nhưng cũng lo lắng vì không biết sẽ phải thích ứng với môi trường học tập mới, với Thầy Cô mới, bạn bè mới như thế nào. Thế nhưng, ngược lại với những lo lắng trẻ con của chúng tôi là sự ân cần, nhiệt tình, thân thiện của các Thầy Cô giáo. Đó là giọng nói ấm áp trong buổi đầu gặp mặt, dặn dò của Thầy hiệu trưởng Nguyễn Tác Chàng, là sự quan tâm khi nhận lớp của các Thầy Cô giáo được phân công chủ nhiệm các lớp, là ánh mắt đong đầy tình thương yêu, trìu mến nhìn đàn em vừa mới vào trường của những thầy cô khác nữa…
…Nhớ lớp 10 ngây ngô và khờ dại
Cứ nghĩ thầy cô nghiêm nghị, chẳng ân cần
Vẫn tính trẻ con còn pha thêm người lớn
Bướng bỉnh, dỗi hờn thầy cô bảo chẳng nghe…
11, 12 là những ngày đẹp đẽ
Trò ấm tình thương của cô giáo trong trường
Trò hiểu tình yêu của thầy tận tụy
Trong nỗi nhọc nhằn khốn khó nghiệp đò đưa…

Để rồi từ những ngày đầu tiên khi bước vào mái trường cấp III ấy, chúng tôi làm quen, học tập, thi đua, rèn luyện và cùng nhau phấn đấu không ngừng…Và đến năm lớp 12, khi đã nhận ra bước chuyển mình của thời gian, chúng tôi mới cảm thấy hối tiếc vô cùng. Tại sao cho đến những giờ phút cuối con người ta mới biết trân trọng những gì sắp qua? Đó là lúc chúng tôi phải cùng nhau tất bật về đích. Có còn thời gian để nghĩ cho nhau, về nhau? Có thấy buồn khi nhận ra ngày chia tay đang đến rất gần? Hay tất cả sẽ nhòa đi bởi những bộn bề học hành, bởi những dự định và cả giọt mồ hôi vỡ òa trên trang vở? Những tiếng cười đùa, những trò nghịch ngợm, những nỗi buồn khi thất bại hay khi miên man với hạnh phúc trong sự thành công giờ đang hiện hữu ngay đây nhưng thoáng chốc sẽ theo gió thu tan vào hồi ức. Và bây giờ phải chăng chỉ còn là hoài niệm …
Tôi nhớ những ngày ôn thi tốt nghiệp cuối cấp, giữa cái nắng chói chang của ngày hè tháng 5, giữa những tiếng ve râm ran như nhắc nhở chúng tôi ngày thi đang gần kề, thì những bóng dáng hanh hao của Thầy Cô vẫn miệt mài, tận tụy bên cạnh sự cặm cụi nỗ lực của các thế hệ học trò. Tôi nhớ lắm những cơn mưa rào bất chợt, kèm theo sấm sét, bên ngoài ồn ào là vậy, nhưng trong lớp học vẫn sang sảng tiếng giảng bài của Thầy Cô. Đó là cách giải bài tích phân, hình học của Thầy Thận, là những số phận phải chịu cảnh “ Tài tình chi lắm cho trời đất ghen” trong kiệt tác Truyện Kiều, Cụ Tứ của Cô Nga, là chủ quyền biển đảo quốc gia trong môn Địa lý của Thầy Đính…, là những tư tưởng đạo lý cùng với bài học làm Người mà không một sách vở nào đưa ra đúng khái niệm. Ngoài kia, giông tố của thiên nhiên hay chính là giông tố cuộc đời? Lời giảng của Thầy cô hay chính là lời động viên, khích lệ chúng tôi vượt qua những thử thách? Lời giảng ấy nghe sao mà thân thương thế, nó khắc sâu trong tâm trí mỗi chúng tôi cả hôm nay và ngày mai, mai sau nữa. Và giờ đây khi chúng tôi đã mỗi người một hướng, dẫu có leo lên muôn đỉnh vinh quang chúng tôi vẫn biết rằng Thầy Cô vẫn đứng lặng dõi theo từng ngày, từng ngày qua cho dù thời gian vẫn êm đềm trôi mãi…. Một mai trên bến vắng khi khách đã sang sông nhưng sao con đò kia vẫn miệt mài giữa đôi bờ tri thức. Sẽ có lúc chúng tôi vấp ngã hay thành công trên đường đời, nhưng dẫu thế nào đi nữa, một khoảnh khắc nào đó, kỉ niệm về mái trường THPT Nguyễn Trãi ùa về, hình bóng Thầy Cô vẫn nguyên vẹn như thuở nào, vẫn là động lực thôi thúc bước chân chúng tôi thêm vững vàng, vẫn là nơi cho trái tim tuổi học trò trú ngụ…
Năm 1991, rồi ba năm học cũng  lặng lẽ đi qua cũng giống như là những giọt nắng đua nhau nhảy nhót trên những cành phượng đỏ bên hiên cửa sổ bởi những mùa hoa như lửa cháy khát khao kia thì tôi cũng biết rằng mùa hạ đã đến và giờ phút chia tay bạn bè, Thầy Cô và mái trường cũng đến gần. Nhưng khác với mọi năm, bên lề của  mùa hạ rực lửa ấy là cuộc chia tay đánh dấu sự kết thúc cuộc đời học sinh sau 12 năm ngồi trên ghế nhà trường. Bước ra khỏi cổng  trường này mỗi người sẽ đi một  hướng, mỗi người sẽ có một ngã rẽ riêng có người thì bằng phẳng nhưng cũng có người thì chông gai chắc trở…
Trong giây phút xúc động này, tôi nhìn lại chặng đường mà tất cả chúng tôi vừa đi qua đó là ba năm học tại trường THPT Nguyễn Trãi, tôi không khỏi bồi hồi và dòng kí ức lại dạt dào ùa về khi nhớ lại những kỉ niệm mà chúng ta đã dành cho nhau cũng như những tình cảm mà Thầy Cô hằng ấp ủ. Ba năm, khoảng thời gian không dài với một đời người, nhưng đủ để thương và để nhớ, đủ để lưu giữ những kỉ niệm tốt đẹp về bạn bè, Thầy Cô và mái trường. Lúc đó tôi muốn viết một điều gì đó cho nhẹ lòng nhưng không biết viết gì cả và không làm được gì cả. Cảm giác nhớ, buồn và lo sợ cứ đan xen vào nhau… Tôi lo sợ mất đi một điều gì đó đã hình thành trong tôi mà tôi vô tình không biết. Sợ phải rời xa nơi mà có nhiều khi mình ghét cay ghét đắng không muốn đối mặt. Sợ phải chia tay những người bạn vẫn ngày ngày cùng mình đùa nghịch và chọc ghẹo lẫn nhau… và tôi sợ cái cảm giác cô đơn, trống rỗng mất phương hướng cứ bủa vây bọc kín trong tầm hồn khi không có Cô Thầy bên cạnh.
…Đang miên man trôi theo dòng kí ức, tôi chợt giật mình trở về thực tại bởi những đốm vàng nhỏ xíu neo đậu trên tay, khẽ khàng nhìn lên, vẫn là cây phượng ngày nào, vẫn là mỗi mùa hè đến đều thắp lên một khoảng trời đỏ cháy, rực cả một góc sân trường, báo hiệu một mùa thi may mắn, vẫn là hàng ghế đá dưới gốc cây- nơi gắn với biết bao kỉ niệm của một thời. Mái trường vẫn còn đây, cây phượng vẫn còn đây, hàng ghế đá vẫn như chờ đợi ai đấy… mọi thứ vẫn hiển hiện nhưng bóng dáng người cũ đâu rồi? Về thăm lại để nhìn để thấy bước chuyển mình của mái trường mình đã học, để thấy hàng cây, ghế đá, sân trường, để yêu thêm quê lúa, sao mà thân thương đến lạ!
50 năm là một quãng đường dài, một quãng đường khi ngoái đầu nhìn lại,có lẽ ai cũng thấy mình không còn ngây ngô. Nhưng nhìn mái trường của 50 năm tuổi, của những thế hệ ban đầu, của những ngày sau tiếp bước, sẽ thấy con tim những người trò cũ vẫn đập nhịp đều như ngày nào, sẽ thấy tin yêu của lớp học trò vẫn cứ rộng dần theo năm tháng cạnh Thầy Cô. Và giờ đây:
…Tôi ước một lần lại ngồi trong lớp học
Để ngắm thầy cô trên bục giảng hôm nào
Để tìm nỗi lo mỗi giờ kiểm tra miệng
Để thấy cuộc đời học hỏi mãi an nhiên…
Vậy đấy, cứ qua rồi lại ước được quay trở về một lần nữa nhưng nào đâu có được. 50 năm- mừng trường thêm tuổi mới, con muốn gửi lời cám ơn sâu sắc nhất đến các thầy cô- những người gieo mầm, ươm hạt, bồi đắp cho chúng con về kiến thức lẫn tâm hồn, cảm ơn mái trường- nơi gắn với bao kỉ niệm của một thời để thương, để nhớ. Cảm ơn các thế hệ đi trước đã xây dựng một nền tảng vững chắc, một bề dày truyền thống để chúng con và những thế hệ sau tiếp bước. Các em ở thế hệ tiếp theo, các em hãy nghĩ về ước mơ lớn trong ngôi trường này, ước mơ ấy sẽ được nuôi dưỡng và trở thành hiện thực bởi ở ngôi trường này có những người Cô, người Thầy vĩ đại đầy nhiệt huyết trong trái tim mình. Chúng con sẽ cố gắng phấn đấu, chinh phục đỉnh cao những ước mơ, để đóng góp vào trang sử truyền thống vẻ vang của nhà trường, sẽ trở thành những công dân có ích cho xã hội và tự hào là một trong những thế hệ học trò được học tập, rèn luyện dưới mái trường THPT Nguyễn Trãi mến yêu- một trung tâm văn hóa lớn của đồng bằng sông hồng.
…Gió thổi mạnh khiến những cánh lá phượng mỏng mảnh lã tã rơi. Dường như trong gió có tiếng thì thầm khe khẽ của cánh hoa, như lời cám ơn mảnh đất tốt tươi và người chăm bón khéo tay đã nuôi dưỡng mình khôn lớn…
…Xin gửi lại trường xưa ngàn nỗi nhớ
Và những lời nguyện ước tinh khôi
Rồi sớm mai bước ra đường tấp nập
Vẫn vẹn nguyên kí ức một thời…

Tình yêu thực sự sẽ không bao giờ thay đổi, nếu như hình ảnh đã ở trong trái tim thì sẽ không bao giờ biến mất. Và nỗi nhớ thì không thể đo được ít hay nhiều… Hôm nay, ngày mai, ngày kia và mãi mãi thì tình cảm sẽ không kết thúc. Hiện tại hay tương lai thì hình ảnh trong trái tim mình sẽ chỉ in đậm hơn rõ nét hơn. Nỗi nhớ theo thời gian sẽ ngày một đong đầy, những gì Thầy Cô và chúng em dành cho nhau sẽ còn mãi và luôn là những hoài niệm tươi đẹp. Nhà thơ Đinh Thu Hiền có Hoài Niệm như sau:
Tôi bỏ lại nửa chừng câu hát
Lặng lẽ về bước nhạt con đường xa
Nhớ!Trời ơi!Nhớ lắm một bài ca
Viết dở.
Tôi gửi lại sân trường một nửa
Một nửa mang theo, một nửa ai cất giùm
Bạn cũ rồi có nhớ tôi nữa không?
Người ấy ở chung bàn, chung giọt nắng
Ô cửa. Lá bàng. Khoảng trời mây rất trắng
Phi lao đưa, chớm nắng, ưu tư buồn
Sao ngẩn ngơ hoài hỡi đôi mắt xanh non
Phấp phỏng lắm bởi người vô tâm lắm!

Tôi giã biệt khi lòng chưa kịp thắm
Thu chưa trong nên mây cũng chưa về
Chưa đọng tròn giọt nắng chín đê mê
Bạn một nửa sẻ dành tôi một nửa.

Hình như có đôi người se sẽ nhớ
Se sẽ buồn bên ô cửa trống trơn
Se sẽ thương…xin dừng đi xa hơn
Hãy cứ giữ một chút buồn se sẽ.

Hãy cứ giữ một chút lòng như thế
Cho nửa đời sẽ không bơ vơ
Cho ngày ngày cô bé vẫn làm thơ
Hoài niệm mãi giấc mơ một nửa.

Rời xa mái trường này, mỗi người một ngả, mỗi người một phương trời,  lại là những lối đi riêng, cái gì cũng riêng… nhưng em biết rằng các Thầy Cô vẫn luôn ở đây, luôn để lại hình ảnh của chúng em ở một góc nhỏ trong trái tim, vẫn tự hào  khi chúng em thành công và mỉm cười khi chúng em hạnh phúc… Có lẽ bao nhiêu lời cảm ơn cũng không đủ. Nhưng một lần nữa, xin cảm ơn mái trường này đã cho em gặp được những người Thầy Cô tuyệt vời, những người bạn tốt và những bài học sẽ chẳng bao giờ quên được… xin cảm ơn tất cả… và em cũng như các bạn sẽ luôn nhớ mãi nơi đây – trường THPT Nguyễn Trãi, nơi đã chắp cánh cho tâm hồn chúng em!
Vũ Thư, ngày 23 tháng 9 năm 2015
Trần Quang Lợi
(Cựu học sinh lớp 12A1, khóa 1988- 1991, trường THPT Nguyễn Trãi, Vũ Thư, Thái Bình)